Về sau, Tạ thiếu ăn vạ Lâm Nhan: Nhan Nhan, gọi chồng đi. Lâm Nhan hừ lạnh: Tên đàn ông thối! *** Vả mặt hàng ngày 2 *** Trước khi ly hôn, Lâm Nhan hỏi: Anh thật sự muốn ly hôn với tôi à? Tạ thiếu cười lạnh: Hôn nhân như vậy, thêm phút nào là giày vò phút đó. Ngày 1-11-1950, đúng vào dịp lễ Các Thánh Nam Nữ, Đức Thánh Cha Piô XII long trọng tuyên bố tín điều Đức Maria Hồn Xác Lên Trời : "Thánh Mẫu Thiên Chúa là Đấng Vô Nhiễm Nguyên Tội, Đức Maria Trọn Đời Đồng Trinh, sau khi sống trọn cuộc đời trần thế, đã được triệu Về sau, Tạ thiếu ăn vạ Lâm Nhan: Nhan Nhan, gọi chồng đi. Lâm Nhan hừ lạnh: Tên đàn ông thối! * * * Vả mặt hàng ngày 2 *** Trước khi ly hôn, Lâm Nhan hỏi: Anh thật sự muốn ly hôn với tôi à? Tạ thiếu cười lạnh: Hôn nhân như vậy, thêm phút nào là giày vò phút đó. Chương 1: Hòa thân Từ khi bước vào cửa cung, cho đến thềm đá phía dưới đại điện cao ngất, dọc theo đường đi mỗi người đều rình xem vị công chúa tới từ Diệu quốc, thiếu nữ được xưng là "Diệu quốc minh châu", cũng là vị nữ tử hiển hách sắp được thụ phong thành Hoàng phi của Lam Vũ này. Tuy nhiên cả hai ly hôn sau 4 năm sống chung với lý do bất đồng quan điểm. Sau khi ly hôn, Nhiếp Viễn chẳng chút ngần ngại mà sang tên tài sản, nhà cửa, xe cộ cho vợ cũ và cả hai vẫn xem nhau như bạn bè. Nhiếp Viễn và Dương Quang - người đóng Hằng Nga trong "Tây Du Ký" 2010 . Đây là truyện dự thi của nhóm mình, nếu các bạn yêu thích hãy click chọn "ĐÁNH GIÁ ĐỘC GIẢ" để ủng hộ bọn mình nhé! Chúc các bạn có một ngày tốt lành ❤️Giới thiệuLâm Nhan xuyên thành nữ phụ chết thay trong một cuốn tiểu thuyết máu chó. Trong sách, Lâm Nhan chỉ yêu một người là nam chính nhưng lại bởi vì có sai lệch mà phải gả cho nam phụ giàu có. Vì để phá hoại tình cảm của nam nữ chính mà không chuyện ác nào cô không làm, cuối cùng rơi vào kết cục thân bại danh liệt, uất ức mà Nhan mới vừa xuyên đến đã bị người chồng thuận theo hoàn cảnh lấy về thúc ép ly Nhan nghĩ đến kết cục của nữ phụ, để bảo toàn mạng nhỏ của mình cô quyết định cách xa nữ chính và đám nhà giàu quanh cô ấy, sảng khoái đồng ý ly tưởng rằng sau khi ly hôn có thể hoàn toàn buông thả bản thân đi tìm giấc mơ của mình, ai biết được chồng trước đầy quyền lực lại cố gắng dính chặt vào.*** Vả mặt hàng ngày 1 ***Lúc đầu, Lâm Nhan gọi Chồng thiếu dựng lông tại chỗ Cô bị điên à!Về sau, Tạ thiếu ăn vạ Lâm Nhan Nhan Nhan, gọi chồng Nhan hừ lạnh Tên đàn ông thối!*** Vả mặt hàng ngày 2 ***Trước khi ly hôn, Lâm Nhan hỏi Anh thật sự muốn ly hôn với tôi à?Tạ thiếu cười lạnh Hôn nhân như vậy, thêm phút nào là giày vò phút khi ly hôn, hoa đào của Lâm Nhan nở rộ khắp nơi, tai tiếng bay đầy trời, ông chồng hoàn cảnh vội cuống quýt lên, sắp xếp hoa hồng, nhẫn kim cương để cầu hôn Nhan Nhan, gả cho anh đi!Lâm Nhan hỏi Cưới tôi, không phải anh sẽ phải sống trong giày vò cả đời à?Tạ thiếu liếc mắt đưa tình Cầu còn không được đó. Editor Ballantine’s - Cô bé nhà bên ám ảnh vì hằng hà sa số thành ngữ của tác nhà họ. Đặc biệt luyến tiếc cái quỷ á. Đồ khốn nạn, giả tạo, lại dám hãm hại cô như vậy. Lâm Nhan mém chút nữa nhịn không được phun một búng máu lên mặt Tiêu Bạch. Tên chết tiệt Tạ Phong Trần kia ghét cô như vậy không biết sẽ nhạo báng cô như thế nào đâu! Cô muốn cho tên chó chết đó biết, cô - Lâm Nhan sau khi ly hôn với anh ta cũng có thể sống phơi phới như diều gặp gió, còn đàn ông à? Bà đây tuyệt đối không thiếu nhé. Tạ Phong Trần đương nhiên cũng không tin tưởng vào lời giải thích của Tiêu Bạch, Lâm Nhan luyến tiếc anh á? Quả thực là nực cười, vừa ly hôn thì đã đến chỗ này chơi bời lêu lổng, rõ ràng là vui đến quên cả trời đất luôn ấy chứ! "Bạch Bạch, em khó chịu quá, muốn ôm một cái." Lâm Nhan mới không phải là một người chịu ngồi yên chờ chết, chờ cho người ta chê cười mình, một đôi tay mềm mại không xương hướng lên người Tiêu Bạch mà quấn lấy như dây leo, thực ra ở chỗ không ai nhìn thấy thì hết cấu lại bấm anh. Không khí trong đại sảnh đột nhiên giảm xuống đến mức đóng băng, Tiêu Bạch chỉ cảm thấy trên khuôn mặt âm trầm của Tạ Phong Trần ẩn giấu mưa máu gió tanh giống như có thể cắn nuốt anh bất cứ lúc nào. Triển Vọng vốn đang đứng một bên xem kịch vui lập tức trợn mắt há hốc mồm. Lâm Nhan, người phụ nữ này thật là dũng mãnh! Hai năm trước thì gài bẫy anh trai anh, chiếm lấy vị trí thiếu phu nhân của nhà họ Tạ nhưng không làm tròn nghĩa vụ, vậy mà hiện tại dám làm trò trước mặt anh Tạ, ve vãn thằng con rơi kia. Nhìn ánh mắt của anh trai anh như muốn giết đôi gian phu... này diệt khẩu. Điều đáng sợ là người phụ nữ cặn bã kia còn rất xảo quyệt, Tiêu Bạch trên danh nghĩa vẫn là người đại diện của cô ta, không chừng hai người đã sớm cấu kết với nhau làm chuyện xấu rồi, bí mật thông dâm, đáng thương anh trai anh từ đầu đến cuối đều là một người bị hại vô tội. Triển Vọng cảm thấy điều hòa của đại sảnh dường như đã giảm xuống mấy độ, rất lạnh. "Xảy ra chuyện gì? Sao lại có nhiều người chen chúc trong đại sảnh như vậy?" Đêm nay Hàn Hữu Niên đưa Lâm Sanh tới. "Lâm tiểu thư, Hàn thiếu, vừa rồi..." Ngại thân phận đặc thù của Hàn Hữu Niên, người nhân viên cũng không dám giấu giếm, lướt qua chuyện Lưu Minh Dương giải thích hoàn chỉnh chuyện tối nay. Lâm Sanh vốn không có hứng thú nhưng vừa quay đầu liền chú ý đến chỗ mọi người đang tập trung lúc này. Hai khuôn mặt rất quen lập tức đập vào mắt cô ta. Cuối cùng tầm mắt cô ta dừng lại trên người phụ nữ đang ôm Tiêu Bạch, ánh mắt dại ra, kéo Hàn Hữu Niên cùng nhau đi qua, "Tiêu thiếu? Anh rể, làm sao mọi người đều ở đây? Đây là... Nhan Nhan sao? Sao chị ấy lại uống thành như vậy?" Ngày trước Lâm Sanh trở về nhà họ Lâm cũng không công bố thân phận Lâm Nhan không phải là con ruột. Trên danh nghĩa, nhà họ Lâm thông báo Lâm Nhan là chị gái của Lâm Sanh, sau khi Lâm Nhan gả cho Tạ Phong Trần thì xem như anh là anh rể trên danh nghĩa của Lâm Sanh. Nhưng mà Tạ Phong Trần và nhà họ Lâm chưa từng qua lại với Sanh khách sáo, lễ phép chào hỏi nhưng sắc mặt Tạ Phong Trần vẫn tối đen như mực, cô ta hơi lộ vẻ quẫn bách. Những người đàn ông trong đại sảnh đều không ai mở miệng, rõ ràng là rơi vào một tình thế căng thẳng không biết tên nào đó. Lâm Sanh đành phải nhìn Lâm Nhan, quần áo hở hang, vậy mà dám ôm ôm ấp ấp với Tiêu Bạch trước mặt mọi người, nhìn gương mặt của Tạ thiếu kìa, quả thật rất giống hiện trường bắt kẻ thông dâm. Lâm Sanh có lòng tốt đến đỡ cô, muốn kéo cô ra khỏi người Tiêu Bạch "Nhan Nhan, Nhan Nhan, chị tỉnh lại đi, anh rể đến rồi kìa." Anh rể? Không nói đến chuyện cô đã ly hôn với Tạ Phong Trần, cô đã nói rõ ràng là kết thúc với nhà họ Lâm rồi, thật không biết người phụ nữ này là thánh mẫu hay là có ý gì mà đi quan tâm một người phụ nữ tu hú chiếm tổ chim khách chiếm cuộc sống của cô ta để làm gì? Cô ta không biết là hai người tốt nhất là cả đời đừng nên có quan hệ gì với nhau à? Lâm Nhan đau đầu, bởi vì say rượu nên cô cũng có chút không khống chế được tính khí của mình, cáu kỉnh gạt tay Lâm Sanh ra, ánh mắt mơ màng nhìn cô ta, đột nhiên khẽ cười "Cô là ai vậy? Làm sao có anh rể thế? Bổn tiểu thư bây giờ là người độc thân chưa kết hôn, độc thân, cô hiểu không? Đừng đụng vào tôi, bảo vệ tốt người đàn ông của cô là được rồi, đừng có động tay động chân." Độc thân là ý gì? Có phải Lâm Nhan và Tạ thiếu chia tay rồi không? Cô ta cũng không thật sự cảm thấy Lâm Nhan sẽ có gì đó với Tiêu Bạch, nhưng Lâm Nhan vẫn rất thích Hàn Hữu Niên. Khuôn mặt trắng nõn của Lâm Sanh lúc đỏ lúc trắng, vừa xấu hổ lại vừa uất ức, thần sắc trên khuôn mặt xinh đẹp động lòng người hơi cứng lại. Trước đó Lâm Nhan nói phải cắt đứt với nhà họ Lâm, có phải là muốn sau này theo đuổi Hữu Niên không phải chịu gánh nặng nào không? Bố mẹ vẫn không bỏ Lâm Nhan được, chẳng lẽ Lâm Nhan không thèm để ý chút nào đến việc hành vi phóng đãng của cô ta sẽ mang lại ảnh hưởng gì cho nhà họ Lâm và nhà họ Tạ sao? Hàn Hữu Niên vốn dĩ đang thờ ơ, lạnh nhạt nhưng nhìn thấy Lâm Nhan gạt Lâm Sanh ra, dù uống rượu say nhưng vẫn không quên châm chọc, khiêu khích thì khuôn mặt lập tức lạnh lẽo, bước lên một bước ôm Lâm Sanh vào lòng, đôi mắt lạnh lùng liếc Lâm Nhan "Sanh Sanh, Tạ thiếu ở đây, đến phiên em đi quan tâm người ta sao? Chúng ta đi thôi!" Từ sau chuyện chụp ảnh lần trước, Hàn Nữu Niên đối với Lâm Nhan chỉ còn lại chán ghét, bây giờ nhìn thấy cô ta không coi ai ra gì, gần gũi, thân thiết với người khác, anh ta chỉ cảm thấy cô hư thân mất nết thôi. Lần trước cô ta nói những lời đó ở nhà họ Lâm, anh còn tưởng rằng người phụ nữ này đã cải tà quy chính, nhưng ai biết lại phóng đãng thái quá như thế, lại ở cùng Tiêu Bạch. Trong giới thượng lưu có không ít vợ chồng kết hợp với nhau vì lợi ích, bọn họ ai chơi phần người đó, quan hệ lung tung sau lưng, nhưng trước mặt người khác luôn ân ái, hài hòa. Nếu Lâm Nhan thông minh, đương nhiên cũng biết phải bớt phóng túng lại, nhưng cô ta lại lầm đường lạc lối, lộ liễu trắng trợn làm cho tất cả mọi người đều bị bẽ mặt. Người như vậy chỉ khiến người ta chán ghét, khiến người ta cảm thấy phiền hà. "Cút đi!" Lâm Nhan cái hiểu cái không gật đầu phụ họa, trên gương mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ mất kiên nhẫn. "Lâm Nhan, Sanh Sanh rất quan tâm cô, cô đừng có mà không biết tốt xấu." Hàn Hữu Niên bị lời nói của Lâm Nhan làm cho giận đến xanh cả mặt. "Bạch Bạch, ồn muốn chết, thật là mệt nha, em muốn được cõng." Lâm Nhan làm như không hề nghe thấy lời Hàn Hữu Niên nói, hất khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ gay lên, đuôi mắt cũng hiện lên màu đỏ ửng do say rượu, mềm mại đẩy Tiêu Bạch ra, giang hai tay ra, giống như giận dữ nhưng cũng giống như làm nũng. Da đầu Tiêu Bạch ngứa ran, hận không thể cắt đầu lưỡi Lâm Nhan, cái miệng nhỏ này líu ríu toàn những câu hại người, anh dám cõng cô à? Đương nhiên không dám. Lúc này, anh quyết định chọn giữ lại cái mạng này quan trọng hơn, nhanh tay lẹ mắt dùng một tay đẩy người phụ nữ đang giả bộ nào đó lên người đàn ông sắc mặt khó chịu, xoay người muốn chạy, "Tạ thiếu, tôi nhớ anh tôi có nhắn tối nay tôi phải về nhà một chuyến, vậy Nhan Nhan, ừm, phiền ngài tiện đường đưa cô ấy về nha!" Lâm Nhan sững sờ còn chưa kịp phản ứng đã bị đẩy lên một cơ thể cứng rắn, lành lạnh, trong vòng ôm tản ra mùi rượu và mùi thuốc lá nhàn nhạt, hơn nữa môi cô còn không cẩn thận dán lên chiếc cằm của người đàn ông kia. Lâm Nhan cảm thấy chân râu lún phún trên cằm người đàn ông hơi cạ cạ. Tiêu Bạch nói xong thì trốn nhanh như chớp không còn bóng dáng nào, Lâm Nhan sững sờ dựa vào người nào đó, môi dán vào cằm anh, tiến thoái lưỡng nan. Mịa nó cái đồ chết tiệt, đoạn cầu nối* máu chó gì đây! *Kiều đoạn tiếng anh là brigde plot, thuật ngữ thường dùng trong điện ảnh/ truyện tranh, ý là một đoạn chuyển nhỏ, một hành động, 1 câu thoại, một hình ảnh... có vai trò thúc đẩy sự phát triển của cốt truyện, và sự biến đổi của cảnh. Cô bỗng nhiên cảm thấy đêm nay mình mượn rượu giả điên để quậy thật là tự lấy đá đập chân mình. "Wow... hú hú..." Triển Vọng xem kịch vui còn chê chuyện chưa đủ lớn, thấy một cảnh như vậy lập tức huýt sáo cười đùa. Hết sảy con bà Bảy! Anh trai anh vậy mà bị người ta hôn. Còn là vợ trước vừa mới ly hôn xong nữa chứ. Phải biết rằng anh trai anh có bệnh sạch sẽ, từ trước đến giờ không gần phụ nữ, là hệ cấm dục, bình thường ra ngoài chơi có phụ nữ nào sát lại gần thì mặt anh ấy liền đóng băng. Lần này người phụ nữ tên Lâm Nhan này xem như là vuốt râu hùm rồi. "Lâm, Nhan." Tạ Phong Trần chỉ thấy cằm hơi tê tê, cảm thấy một chút ấm áp dán ở cằm, mùi rượu nồng nặc trên người cô khiến người ta nhíu mày. Khuôn mặt đẹp trai bỗng trở nên mây đen cuồn cuộn, người phụ nữ này thật sự là không biết sống chết, đã ly hôn rồi mà còn quyến rũ anh nữa? Còn tưởng anh sẽ không có tự chủ giống như đêm đó à? Lâm Nhan muốn khóc, cũng muốn chết. Cô cũng có muốn đâu, đều do tên đồng đội heo Tiêu Bạch kia, đồ khốn kiếp, tiểu nhân vong ơn phụ nghĩa, vậy mà lại không có lương tâm giao cô cho tên chó chết này. Biết rõ cô uống không ít, đứng cũng không vững, bây giờ thì hay rồi. Tên chó chết này chắc chắn sẽ hiểu lầm cô yêu thương, nhung nhớ, chiếm tiện nghi của anh ta, không chừng còn đang nghĩ làm sao để châm chọc cô đó! Nhưng cơ thể hai người gần gũi dán sát vào nhau như thế, cúc áo vest của anh mở rộng, trên người cô cũng chỉ có một lớp váy mỏng, cô có thể cảm nhận được vẻ mạnh mẽ, rắn rỏi của người đàn ông trong từng lần hít thở nhấp nhô của lồng ngực, còn có độ ấm thông qua quần áo truyền đến nữa. Thật đúng là... ái muội khiến người ta đỏ mặt. Trong đầu Lâm Nhan có chút mất khống chế nhớ tới một số hình ảnh kiều diễm trong mộng đêm đó, bàn tay đặt trên ngực người nào đó vô thức giật giật, muốn từ từ rút ra. Cô không thể tự loạn trận tuyến, cũng không thể khiến người ta biết cô đang giả ngây giả dại, ở đây có nhiều người như vậy, cô không thể quẳng tên kia ra được. Dù sao cô cũng ăn chén cơm của diễn viên, coi như cô đang luyện tập Nhan lập tức giống như cây bồ công anh, gió thổi đến đâu thì cắm rễ ở đó, sức sống mãnh liệt, sừng sững như núi, ngoại trừ cánh tay trái bị đè nặng. Cổ tay cô bỗng bị một bàn tay to nắm lấy, có một tiếng khiển trách nặng nề vang lên "Dừng tay!" "Chóng mặt." Lâm Nhan cụp mắt, vẫn duy trì tư thế đó, giật giật môi, ngoan ngoãn đến mức không chịu nổi, không hề làm ầm ĩ chỉ lẩm bẩm chóng mặt. Sau đó Triển Vọng nhìn thấy mây đen trên mặt anh trai anh bắt đầu cuồn cuộn, bàn tay để bên hông nắm chặt lại, gân xanh nổi lên, giống như có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Ngực Tạ Phong Trần không ngừng phập phồng, một hơi thở bị nghẹn không lên không xuống, không xả ra được, nhưng anh không phải là Tiêu Bạch, máu lạnh vô tình đẩy Lâm Nhan ra, "Đứng cho vững." "Ừm." Lâm Nhan cúi đầu, vừa im lặng vừa ngoan ngoãn, đứng lắc la lắc lư, cơ thể nhỏ bé yếu ớt giống như một cơn gió thổi qua cũng có thể ngã xuống. Bây giờ thì biết ngoan rồi à, hồi nãy không phải vô cùng gắng sức ôm Tiêu Bạch sao? Sắc mặt Tạ Phong Trần xanh mét, nhấc chân bước đi, đè xuống suy nghĩ chẳng muốn quản cô ta. "Anh, đừng nóng giận mà, loại phụ nữ này không nên quan tâm cô ta, để cô ta ở đây là được rồi, để dạy cho cô ta một bài học sâu sắc." Triển Vọng nhanh chân chạy theo sau, nói. Tần Thành cạn lời liếc mắt nhìn Triển Vọng, cười nhạt một tiếng, thằng đần độn. Lục Giản vừa mới xử lý xong chuyện của hội sở, nhìn thấy anh mình đi ra ngoài, Lâm Nhan kia thì bị để lại tại chỗ, lập tức hứa hẹn "Anh, em sẽ để cho người ta trông nom thật kỹ, sẽ không để chuyện không may xảy ra." Tần Thành một lời khó nói hết nhìn Lục Giản, tên này cũng chẳng khôn hơn được chút nào. Lâm Nhan nghe thấy tiếng mọi người nói, hiểu rằng Tạ Phong Trần không tính để ý đến cô nữa thì cảm thấy rất vui vẻ, cuối cùng cũng tránh được một kiếp, cô tính yên lặng chờ anh ta đi khỏi thì sẽ rời đi. Nhưng mà điều hòa của đại sảnh hội sở mở rất lạnh, quần áo Lâm Nhan mỏng manh, cô rụt rụt cổ, dạ dày càng lúc càng khó chịu, ẩn ẩn đau. Giả điên giả dại cũng phải trả giá thật lớn, đêm nay cô vượt qua cũng không dễ dàng. Cô bơ vơ một mình không có người chống đỡ, người ra vào Hoàng Đình không phú cũng quý, cô không thể trêu vào những người này chỉ có thể dùng cách quanh co này để giúp người bị đánh kia. Nếu không gặp được tên đàn ông chết tiệt kia thì hành động của cô đêm nay vẫn được xem là hoàn mỹ. Tạ Phong Trần nghiêm mặt bước hai ba bước đi đến cánh cửa xoay tròn, thoáng tùy ý nhìn ảnh ngược của bóng người kia trong cửa thủy tinh sát đất, người phụ nữ kia vẫn đứng im tại chỗ như cũ, cái đầu nhỏ cúi xuống, vậy mà cũng không đi theo một bước nào. Đáng chết! Anh vốn dĩ còn tưởng rằng cô đang giả ngây giả dại đối phó anh, cố ý khiến anh chán ghét nhưng xem ra thật đúng là say mèm rồi. Tạ Phong Trần ngồi trong xe hút hết hai điếu thuốc mới không kiên nhẫn phân phó Trần Sảng đang ngồi trên ghế lái "Đi mang người ra đây." Trong đại sảnh, Lâm Nhan nhẩm tính thời gian cũng đến lúc rồi, ôm dạ dày định rời đi. Không ngờ Trần Sảng xuất hiện, còn để cho nhân viên nữ đỡ cô lên xe của tên thối tha kia. Trần Sảng đã đến đón người từ sớm, chuyện xảy ra trong hội sở cũng hiểu rõ tường tận, cậu cũng biết người ông chủ để mình đi đón là ai, xuống xe bước vào hội sở thì trực tiếp bắt chuyện với một nữ phục vụ, nhờ người ta giúp đỡ đưa người kia lên xe. Khí lạnh trong xe mở lớn đến mức tối đa, hơn nữa còn có di động lạnh lẽo trong tay, cô cảm thấy dạ dày mình đang cuộn lên càng lúc càng mạnh, cô chỉ có thể khoanh tay ôm trước bụng dựa vào trên ghế da lạnh run người, thầm cầu nguyện có thể chịu đựng được đến lúc về đến nhà. Đôi mắt lạnh của Tạ Phong Trần nhìn thấy dáng vẻ tội nghiệp của cô cũng không có phản ứng gì, về đến nhà giao cô cho người giúp việc xong thì đi luôn. Lâm Nhan uống xong canh giải rượu, ngả đầu xuống giường là ngủ, buổi tối ngày thứ hai lại giống như chưa từng xảy ra cả, ăn mặc, trang điểm rất xinh đẹp đi gặp đám em trai xinh như hoa. Tiêu Bạch bởi vì tối hôm trước ném Lâm Nhan ở lại nên ôm tâm trạng chuộc tội, chỉ có thể để cô lấn lướt. Ngày thứ ba, Lâm Nhan còn mang điểm tâm đến cho mấy cậu bé. Đến ngày thứ năm, Lâm Nhan còn mang cho mấy đứa đó lễ vật, đến lúc gần về thì hẹn cả nhóm cuối tuần ra ngoài chơi. Lâm Nhan vốn chỉ nghĩ hỏi thử một lần, nhưng không ngờ rằng mấy cậu kia lại đồng ý. Lâm Nhan hơi phấn chấn, Tiêu Bạch bị hành động cợt nhả của cô làm sợ tới mức mất hồn mất vía, suy sụp hỏi "Bà cố nội, không phải em định làm thật đó chứ?" Lâm Nhan hơi khó hiểu "Thật hay giả cái gì?" "Em tính nuôi mấy tên trai bao* này à? Em điên rồi hả?” Sắc mặt Tiêu Bạch rất khó coi, anh nuông chiều cô vui đùa thoải mái vài ngày, không nghĩ tới Lâm Nhan hoàn toàn ném công việc ra sau đầu, hoàn toàn buông thả bản thân. *Tiểu bạch kiểm tên mặt trắng chỉ những người con trai có vẻ ngoài đẹp trai nhưng ham ăn biếng làm, sống dựa vào phụ nữ, thường hay gọi là trai bao. "Vì sao lại không được? Nhiều người cùng chơi rất vui mà! Bọn họ rất tốt với em!" Lâm Nhan lườm Tiêu Bạch một cái, không thèm để ý. Năm ngày liên tục, mỗi tối Lâm Nhan đều có mặt ở hội sở Hoàng Đình, muốn người ta không chú ý đến cũng rất khó. Bởi vì Tạ Phong Trần ly hôn, mấy ngày gần đây, đêm nào đám người Triển Vọng cũng tổ chức quẩy ở Hoàng Đình mãi cho đến khi lại đụng mặt Lâm Nhan. Khuôn mặt kia của Tạ Phong Trần đã không thể dùng u ám để hình dung nữa rồi, Lục Giản lo lắng không yên sợ tai bay vạ gió, sau khi nghĩ sâu tính kỹ một lượt thì quyết định đem tất cả những hành động mấy ngày nay của Lâm Nhan nói hết cho anh. "Lâm Nhan, ừm, mấy ngày gần đây, đêm nào cũng đến bên này, nghe nói là vừa ý bốn tên trai bao, ra tay còn rất hào phóng..." Lục Giản đã không thể nói thêm được nữa. Triển Vọng chưa từng thấy sắc mặt anh mình khó coi như vậy, cả người tản ra hơi thở chết chóc, dường như có thể giết người bất cứ lúc nào. Trong ấn tượng của anh, mặc dù anh mình lạnh lùng, nhưng tính cách cũng rất được, Lâm Nhan có thể khiến anh ấy tức thành như vậy cũng là một nhân tài. Tam quan* lại bị phá vỡ, người phụ nữ tên Lâm Nhan kia chắc là điên rồi à? *Tam quan Thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan. Cầm tiền ly hôn của anh trai anh, tìm trai bao dưới tầm mắt anh ấy... còn, còn bốn người lận! Tác giả nói ra suy nghĩ của mình Lâm Nhan Ly hôn thật là tốt, tiếp tục buông thả, đời người ngắn ngủi, cần tận hưởng lạc thú trước mắt. Tiêu Bạch Ông đây nhìn thấy cô đang tự tìm đường chết đó. Triển Vọng Người phụ nữ này không có tam quan, nhưng mà lại là một nhân tài. Tạ thiếu Ong bướm lẳng lơ, đồi phong bại tục, ly hôn là quyết định rất chính xác. Trần Sảng Haha... anhnguyenflypro Thành viên tích cực Tham gia 21/8/2018 Bài viết 692 Đã được thích 3 Điểm thành tích 18 SAU LY HÔN, TẠ THIẾU VẢ MẶT HẰNG NGÀY Tác giả Lựu Cảnh Thể loại Hiện đại, xuyên sách, showbiz, hào môn thế gia, gương vỡ lại lành, Nhan minh tinh mê sắc đẹp x Tạ tổng vả mặt hàng ngày bởi >, SẠCH_SỦNG_NGỌT, hài hước, HE Lâm Nhan là một nữ diễn viên mới nổi, một đêm nọ bỗng làm mộng xuân, gặp được một anh đẹp trai, không chỉ có cơ bụng sáu múi mà còn 18cm, xuân tiêu* như ý. Nhưng không ngờ lúc mở mắt ra, anh đẹp trai kia vẫn còn bên cạnh cô, còn tự xưng là chồng cô. Càng không ngờ được là, đêm qua còn mặn nồng, vừa mở mắt thấy mặt, “chồng” cô đã đòi ly hôn. Tự xưng là chồng cô. Ấy thế mà lại đòi ly hôn với cô. Thế thì chắc chắn không phải chồng cô rồi. Lâm Nhan cho rằng mình vẫn đang nằm mơ, vỗ mặt mấy cái, chỉ thấy đau chứ không thấy tỉnh. Cho đến khi cô nghe được tên của “chồng” mình, Lâm Nhan mới phát hiện mình xuyên sách rồi, còn đen đủi trở thành vật hy sinh nữ phụ trong cuốn tiểu thuyết mà cô mới đọc cách đây không lâu. Trong trí nhớ của cô, “Lâm Nhan” trong sách lấy chồng quyền thế mù quáng yêu “nam chủ” nhưng lại bị người khác thiết kế, trong lúc hỗn loạn, nhầm lẫn mà gả cho nam phụ. Hôn nhân tuy thất bại, trong lòng lại có “bạch nguyệt quang”, nhưng bởi vì sợ hãi cuộc sống khổ cực, sợ hãi thoát ly khỏi giới hào môn, bị người chê cười mà không dám ly hôn, dẫn đến một loạt đau khổ, cuối cùng là mất mạng. Lâm Nhan ngẩng đầu thở dài. Thật phí cho một khuôn mặt xinh đẹp lại ngốc nghếch. Nếu cô đã xuyên đến đây, trở thành nữ phụ “Lâm Nhan” trong sách kia, vậy thì việc cô cần làm đầu tiên chính là sảng khoái đồng ý ly hôn với nam phụ. Sau đó, ôm một khoản tiền lớn, đi tìm các “tiểu thịt tươi”, trở về giới giải trí tung hoành, quyết tâm phải giật cho được cái danh Ảnh hậu. Thế nhưng, điều cô không ngờ được là cho dù đã đồng ý ly hôn, nhưng ông chồng đẹp trai mặt lạnh vẫn còn ghim cô vụ “cướp mất đời trai” của mình mà chơi cô một vố, rõ ràng hứa giúp cô tách khẩu khỏi nhà họ Lâm mà lại nuốt lời. Lâm Nhan giận mà không thể nói. Tạ Phong Trần lại sảng khoái cực kỳ. Tạ thiếu cứ tưởng sau khi bỏ được Lâm Nhan cuộc sống sẽ dễ chịu không ít, nào ngờ ngày anh bị vả mặt cũng đến rất nhanh. Anh cứ tưởng sau khi ly hôn Lâm Nhan sẽ rất thảm, không quá mấy ngày sẽ không chịu nổi. Nào ngờ cô ôm số tiền anh cho, chạy đến hội quán* tư nhân sang trọng nhất thành phố TÌM TRAI BAO. Mà cô không chỉ tìm một người, mà còn tận bốn người. Bởi vì tin tức ly hôn chưa được công bố, nên trong lúc vô tình, người người đều cho rằng trên đầu Tạ thiếu sắp có cả một thảo nguyên*. Sau đó nữa, Tạ lão gia nghe phong thanh tin tức cháu trai bỏ vợ chạy đến, bởi vì ông sắp làm phẫu thuật, Tạ thiếu không muốn kích thích ông mà phải dọn về sống chung với Lâm Nhan, còn bị cô trả đũa, giận mà không thể phát. Lại sau đó nữa, Tạ phu nhân cho rằng Lâm Nhan mang thai, liên tục thúc giục Tạ thiếu đến tổ phim của Lâm Nhan xác nhận. Hại anh không thể không chạy đến chỗ cô hỏi thăm, không chỉ bị cô cho leo cây, mà còn bị nhốt ngoài cửa. Tiếp theo nữa, còn rất nhiều chuyện xảy ra, khiến Tạ thiếu muốn trốn cũng không tránh được việc phải tiếp xúc với Lâm Nhan. Anh dần dần nhận ra, Lâm Nhan này cùng với Lâm Nhan mà anh biết trước đây hoàn toàn khác nhau. Không chỉ xinh đẹp, thông minh còn hào phóng, tự nhiên. Quan trọng nhất là hoa đào nhiều vô số, dường như cô chỉ nháy mắt một cái thôi là sẽ có một hàng tiểu thịt tươi xếp hàng theo sau. Tạ thiếu lúc này không chỉ thấy tức, mà còn thấy trong lòng giống như bị lên men, càng ngày càng chua. Đến cuối cùng, để tránh bản thân biến thành một hũ giấm di động, Tạ thiếu chỉ có thể quyết định gia nhập đội ngũ theo đuổi Lâm Nhan kia. “Một phút ly hôn sướng nhất thời, ngày tháng truy thê muốn tụt quần.” Tạ thiếu cao cao tại thượng, người đàn ông độc thân hoàng kim số một thành phố, bởi vì “cua” lại vợ cũ mà gây ra biết bao chuyện dở khóc dở cười, cuối cùng trở thành một truyền kỳ hài hước trong giới thượng lưu. Cụ thể thế nào, mời bạn đọc truyện để biết thêm chi tiết *** Lâm Nhan trước khi xuyên đến là con gái của một gia đình khá giả. Sau khi mẹ ruột qua đời, cha lấy mẹ kế, cuộc sống của cô chính là chuỗi ngày đấu đá cùng mẹ kế. Sau khi tốt nghiệp, Lâm Nhan gia nhập giới giải trí, tự mình cố gắng, sau vài năm rốt cuộc cũng có chút tiếng tăm. Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAveland Nhưng còn chưa kịp vui vẻ được bao lâu, Lâm Nhan bỗng chốc phát hiện bản thân xuyên đến trong sách, còn bị mắc kẹt trong một tình cảnh vô cùng oái oăm. Lâm Nhan trong nguyên tác xuất thân trong một gia đình giàu có, cuộc sống cũng coi như dễ chịu cho đến khi ba mẹ cô nhận ra cô là đứa bé bị ôm nhầm. Lâm Sanh - Lâm gia tiểu thư thật sự trở về, mọi yêu thương trước đây mà cô nhận được dường như tan biến hết, ba mẹ thiên vị, ngay cả trúc mã cô yêu thầm nhiều năm cũng đuổi theo Lâm Sanh kia. Thế giới nghiêng lệch, Lâm Nhan trong nguyên tác rơi vào đường cùng, bấu víu vào nơi cuối cùng là trúc mã Hàn Hữu Niên. Cô ấy tỏ tình với anh ta nhưng bị từ chối, cuối cùng còn bị hãm hại leo nhầm giường Tạ thiếu. Đen nhất là còn bị bắt gian, sau đó bị ép cưới. Lúc Lâm Nhan xuyên đến, cô đã trở thành Tạ thiếu phu nhân được hai năm, mới được nếm thử ông chồng đẹp trai nhà mình một lần, đã sắp sửa bị bỏ. Lâm Nhan vỗ trán, cảm thấy thật mệt tâm. Sau khi suy nghĩ kỹ càng thì quyết định ly hôn, sau đó cầm tiền đi bao trai đẹp Lâm Nhan vốn là một cô nàng thông minh, đã trải qua một đời phải đối mặt với tình cảm gia đình lạnh bạc nên ở kiếp này, dù thất vọng nhưng cũng không đến nỗi bi quan. Cô là một người mạnh mẽ, cầm lên được cũng bỏ xuống được. Và Lâm Nhan tin rằng, bằng khả năng của mình cô có thể tự tạo một khoảng trời của riêng cho bản thân. Lâm Nhan là một diễn viên có tài, một người có chủ kiến, tận tâm, kính nghiệp, là một idol thương fans, cũng cực kỳ rạch ròi trong chuyện tình cảm. Mặc dù có cô vô tâm vô phế, không chấp nhặt với người khác nhưng cô cũng không phải một kẻ ngốc mặc người thao túng. Nữ chủ nguyên tác muốn diễn vai trà xanh, vậy thì cô chỉ có thể khoác lên mình lớp áo hắc liên hoa cùng cô ta chiến đấu. Đặc biệt, Lâm Nhan cực kỳ tôn sùng sắc đẹp, còn tự gọi mình là nhan cẩu. Cô có thể nhân nhượng cái đẹp, chiều chuộng người đẹp nhưng tuyệt sẽ không để sắc đẹp mê tâm mà bước vào con đường sai trái. Một nữ minh tinh mặt đẹp mông to, lại khéo léo lanh lợi, sao có thể không khiến người ta yêu thích kia chứ. Thế mà, lúc mới đầu Tạ thiếu còn nhìn cô không vừa mắt. Anh xuất thân từ nàng dâu cực phẩm gia tộc giàu có, thần bí nhất, lại lớn lên tài giỏi đẹp trai, trên thương trường hô mưa gọi gió, làm chuyện gì cũng thuận lợi. Chướng ngại duy nhất trong cuộc đời Tạ Phong Trần chính là Lâm Nhan. Lúc trước không hiểu sao bị bắt gian cùng cô trên giường, còn bị ép cưới, khó khăn lắm mới thành công cùng cô ly hôn. Ấy thế mà hết lần này đến lần khác, sau khi ly hôn lại đụng phải cô. Trong mắt anh, cô vốn là một bình hoa ngốc nghếch, nhưng không biết vì sao, càng về sau anh càng phát hiện ra Lâm Nhan không giống như những gì anh định nghĩa về cô trước kia. Thế là Tạ thiếu bị Lâm yêu tinh câu mất trái tim. Từ một người đàn ông lạnh lùng, kiêu ngạo, mở miệng ra chẳng được mấy lời hay bỗng biến thành một Tạ cẩu, suốt ngày bám sau đuôi Lâm Nhan nịnh nọt, hở một chút là động tay động chân còn động cả miệng. Tạ Phong Trần là một người đàn ông thông minh lại cực kỳ hiểu đạo lý. Kiếp trước, bởi vì Lâm Nhan hắc hóa khiến anh phản cảm, lại thêm trà xanh Lâm Sanh mang cái danh “người cứu anh lúc nhỏ” đến mới khiến anh mù quáng trao trái tim cho cô ta, cuối cùng nhận lấy cái kết đắng cay. Kiếp này, Lâm Nhan mới là người anh yêu thích, cho dù biết Lâm Sanh là người cứu mình lúc nhỏ, anh cũng không mù quáng mà “yêu”. Người có ơn với anh, anh sẽ trả. Nhưng người có ơn với anh động đến vợ anh, vậy nhất định anh sẽ không để yên. Tạ thiếu từ lúc ghét bỏ đến yêu thích rồi theo đuổi giống như chú Husky, rõ là ngây thơ còn cố tỏ ra ngầu, cuối cùng làm biết bao chuyện ngáo ngơ. Nhưng chính bởi một Tạ Phong Trần như thế, mới có thể chinh phục được trái tim Lâm Nhan. *** “Sau ly hôn, Tạ thiếu vả mặt hàng ngày” là một cuốn sách ghi lại hành trình vả mặt không thể đau hơn của Tạ Phong Trần. Với sự góp mặt của dàn nhân vật phụ dễ thương như anh bạn thân của nữ chính, cháu trai với đam mê làm trai bao của nam chính, ông nội Tạ nóng nảy, mẹ chồng Tạ ngây thơ tạo nên một câu chuyện vô cùng hài hước. Bên cạnh những người đáng yêu cũng có không ít kẻ đáng ghét, trà xanh đi với tra nam cùng gia đình cực phẩm của nữ chính cũng không gây ra được bao nhiêu sóng gió, chủ yếu làm nền cho công cuộc truy thê của nam chính mà thôi. Mạch truyện nhanh, tình tiết được điều tiết hợp lý, không ngột ngạt, kết hợp với yếu tố showbiz tạo nên một câu chuyện dễ thương, ngọt, sủng, hài hước. Nếu bạn muốn biết quá trình vả mặt hàng ngày của Tạ thiếu và cách Nhan cẩu chinh phục chú Husky Tạ Phong Trần thì nhảy hố nhé! Xem thêm các chủ đề tạo bởi anhnguyenflypro Các chủ đề tương tự - Review Truyện Vợ Chồng Mẫu Mực Ly Hôn - Review Truyện Boss Hung Dữ - Ông Xã Kết Hôn Đi - Review Truyện Hôn Nhân Không Tình Yêu - Review Truyện Sau Lễ Đính Hôn Của Bạch Nguyệt Quang - Review Truyện Hôn Nhân Bí Mật Chốn Sân Trường Chia sẻ trang này Mô tả Sau Ly Hôn, Tạ Thiếu Vả Mặt Hàng Ngày – Lâm Nhan Truyện full Nội dung Truyện Sau Ly Hôn, Tạ Thiếu Vả Mặt Hàng Ngày của tác giả Lựu Cảnh – Lâm Nhan có thói quen trước khi ngủ uống một chút rượu vang đỏ để giúp ngủ ngon và dưỡng nhan. Đêm nay, cô mơ thấy một giấc mơ thật đẹp, trong mơ cô gặp được một người đàn ông trẻ tuổi đẹp rạng ngời là loại liếc mắt một cái là muốn rụng trứng ấy. Cô không nhịn được buông thả bản thân trêu chọc người đàn ông ấy trong mơ, đâu ngờ rằng vừa trêu một chút người đàn ông ấy đã bốc cháy, nhiệt tình như lửa, đòi hỏi cô đến mức gần như không chịu nổi. Nhưng khi tỉnh lại khỏi giấc mơ, Lâm Nhan nhìn thấy trong căn phòng tinh tế, xa hoa, không chỗ nào không lộ ra hơi thở của kẻ có tiền này có một người đàn ông lạnh lùng đẹp trai đang ngủ, cô sợ đến mức giơ một chân đạp thẳng qua, “Anh, anh là ai? Tại sao lại ở trên giường bà đây?” *** Truyện tương tự hay Vứt bỏ chàng rể ngốc Đánh giá 5 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra thêm chương nhanh nhé! Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé! Show more Mấy ngày gần đây Lâm Sanh rất yên phận, ra sức thể hiện mình trước ống kính, đối xử với cô cũng có vẻ khách khí. Chỉ là hôm nay phát trực tiếp xong, lúc Lâm Nhan về phòng, cô ta đã đứng ở hành lang u ám nhìn cô chằm chằm nói một câu khó hiểu, "Lâm Nhan, vì sao cái loại mặt hàng giả mạo như cô cứ tranh giành với tôi khắp nơi.""Bệnh thần kinh." Lâm Nhan chỉ tưởng rằng buổi tối trực tiếp cô được tiền lời cao nhất nên trong lòng Lâm Sanh ghen tức, liếc cô ta một cái không hề đáp lời. Gần đây thời tiết nắng ráo sáng sủa, tình cảm của Lâm Nhan với Tạ Phong Trần cũng phát triển thần tốc, thật sự bắt đầu ở bên anh, cô mới phát hiện, người đàn ông này quả là yêu tinh dính người, ngoài miệng cô ghét bỏ, nhưng trong lòng vẫn vui vẻ mỗi ngày vì anh đến. Mỗi tối quay xong chương trình sẽ gặp nhau gần như trở thành giao hẹn ngầm giữa hai người. Hai ngày trước, Lâm Nhan không dám đi quá xa, cũng chỉ nói chuyện phiếm bên ngoài "Nhàn nhân cư", cùng nhau dắt tay đi trên đường, nhưng Lâm Nhan vẫn luôn lo bị người khác bắt gặp thì không hay, nên Tạ Phong Trần trực tiếp lái xe lên đỉnh núi ngắm sao. Ánh trăng mềm mại như nước, những vì sao ngập trời. Lâm Nhan cảm thấy tình yêu thật sự kỳ diệu. Hai ngày trước cô còn vô cùng ghét bỏ anh, mà bây giờ, chẳng mấy chốc, hai người gặp lại nhau, trong lòng cô chỉ có hạnh phúc và ngọt ngào. Hai người đắm chìm, quên mình trong hạnh phúc, nhưng vẫn luôn có người thích đi kiếm chuyện không vui. Nhưng có người rửng mỡ, hắn rảnh rỗi đến nhức trứng lên mạng cố ý lôi kéo sự chú ý, dẫn dắt cộng đồng mạng. Thông tin từ một cư dân mạng tên là Người Biết Chuyện vạch trần Chứng cớ rành rành chuyện Lâm Nhan chen chân vào tình cảm của Lâm Sanh và Hàn Hữu Niên, cuối cùng người đàn bà tâm cơ cũng lòi đuôi leo lên hotsearch, được người qua đường thậm chí fan của Lâm Sanh xúm vào xem, người thả tin tức ra còn cố ý chụp ảnh màn hình lúc trực tiếp Lâm Nhan và Hàn Hữu Niên chung một khung hình để làm mồi nhử, dẫn dắt dư luận. Dân cư mạng không biết chân tướng nhìn thấy đều xông vào mắng Lâm Nhan những từ như Tuesday, chen chân. Internet phát triển, các anh hùng bàn phím, bình xịt*, hắc tử* mắng chửi người khó nghe cỡ nào cũng có. *Bình xịt những người xuất hiện chủ yếu trên các nền tảng mạng xã hội như Weibo, Tieba, livestreams, diễn đàn QQ hay WeChat, B trạm, bọn họ dùng ngôn ngữ công kích người khác, thích kết bè kết đội, lấy kiến thức nông cạn của mình làm quan điểm, ngôn ngữ không hề có tính logic để đạt được sự hả hê sung sướng, đâm sau lưng tổn hại đến người khác, công kích ở khoảng cách xa, tốc độ rất nhanh khiến người ta kinh ngạc. Bình xịt chỉ trích lung tung, phê bình thậm chí chửi rủa bất chấp đúng sai, khác với chửi bậy, cũng khác phê bình có lý lẽ đàng hoàng. *Hắc tử những người đưa ra những lời bình gieo rắc oán hận, nhục mạ người khác trên mạng. Mắng trên Weibo xong còn mắng tiếp trong tin nhắn riêng, thậm chí cư dân mạng còn không ngừng moi ra các tin scandal của Lâm Nhan. Cho dù không có cũng râu ông nọ cắm cằm bà kia, bới hết tất cả nghệ sĩ, diễn viên nam từng hợp tác với Lâm Nhan, hận không thể dùng kính hiển vi lột da Lâm Nhan ra xem rốt cuộc cô có mập mờ với ngôi sao nam nào không, nếu không có, dù có đổ tội cũng phải gán thẳng lên người cô. Sau đó chính là một đám quần chúng ăn dưa trên Weibo bình luận rồi xếp hàng ngồi chờ cái gọi là chứng cứ rành các loại mác như đàn bà xấu xa, trà xanh, tiểu tam, hồ ly tinh, quy tắc ngầm như bông tuyết dán lên người Lâm Nhan. Trong vòng một đêm, Làm người không được vượt quá Lâm Nhan đã trở thành câu thành ngữ lưu hành trên mạng, những lời nói đau lòng cho Lâm Sanh cũng nhiều vô kể, cư dân mạng ăn dưa, quần chúng, Sanh phấn đều an ủi Lâm Sanh, bênh vực kẻ yếu vì cô ta. Cái quái gì vậy - Cô có làm cái gì đâu, đau lòng cho Lâm Sanh cái cọng lông á, thật sự là hạn hán lời. Lâm Nhan không thèm để ý những tin nhắn mắng mình, nhưng nhìn ảnh chụp mà những người kia cố gắng lấy góc trên Weibo, tâm trạng giống như muốn chửi đậu mé nhà nó. Có người muốn hại cô, Lâm Nhan vẫn không rõ, tại sao người đằng sau bức màn này lại nôn nóng kích động gán cô làm người thứ ba như vậy. Ngược lại cô cũng muốn nhìn xem một chút rốt cuộc trong tay đối phương có chiêu trò cơn tức giận cô trực tiếp đăng nhập nick chính, đăng một bài Weibo Chăm chỉ làm việc vẫn muốn đi ăn dưa trước, ngồi đợi chứng cớ rành rành của Người Biết Chuyện, tôi đây theo đến cùng!Vừa đăng Weibo xong, fan hâm mộ Lâm Nhan đã bình luận ở dưới ủng hộ cô, tất nhiên cũng có anti-fan, bình xịt mắng, được vài phút đồng hồ lại được đẩy lên hotsearch. Lâm Nhan nhướng mày, cô chỉ là một diễn viên mờ nhạt, cảm giác tồn tại rất thấp, lại có thể vì chút chuyện nhỏ đã lên hotsearch*, e là còn phải cảm ơn Người Biết Chuyện bày trò kia. *Tự mang thể chất hotsearch 自带热搜体质 một hành động nhỏ cũng có thể lên hotsearch, thường là của một số diễn viên hay nghệ sỹ có độ hot cao như Trịnh Sảng, Dương Mịch… ở đây ý Lâm Nhan nói có người giở trò đằng sau đẩy bài cô đăng lên hotsearch. Lục Miểu gọi điện thoại đến, giọng điệu có hơi sốt ruột, "Lâm Nhan, tổ quan hệ xã hội và đoàn luật sư của công ty đang chuẩn bị tuyên bố và đưa ra văn kiện luật sư, sao em lại cứ xúc động đăng nhập vào nick chính đáp trả rồi hả?"Lâm Nhan ngạc nhiên, "Chị cũng chưa hỏi chân tướng đã tin tưởng em rồi à?""Không phải chị tin tưởng em, mà là ông chủ lớn của chị tin tưởng em. Hotsearch vừa mới lên, ông chủ lớn đã hạ chỉ thị xuống rồi." Lục Miểu cười trả lời. "Không sao, dù sao chuyện này đúng là em muốn đối nghịch với đối phương đến cùng đó." Trong lòng Lâm Nhan ấm áp, thì ra là Tạ Phong Trần đang giúp cô nha! Có điều những ngày này cô đều hẹn hò với tên đàn chết tiệt đó, anh chắc chắn biết cô trong sạch rồi, cũng không biết rốt cuộc người ngấm ngầm bôi đen cô có mục đích gì."Lâm Nhan, có lẽ là mấy ngày vừa rồi thấy em ngày ngày lên hotsearch vì gameshow khiến người khác ghen ăn tức ở, em có đắc tội với ai trong chương trình không?""Nếu như có gì không đúng, khả năng là Hàn Hữu Niên và Lâm Sanh. Có điều bọn họ cũng là người trong cuộc, làm thế với em thì bọn họ được lợi gì?" Lâm Nhan cũng không hiểu đầu cua tai nheo ra sao."Vậy em cũng đừng nóng vội, cũng đừng để ý những bình luận chửi mắng em trên mạng, Lâm Nhan, con đường này chính là như vậy, em phải cố gắng giữ cho tâm trí bình thản, bụi gai và hoa tươi cùng song song tồn tại, coi như bây giờ em đang đi trên bụi gai đi! Bên chị sẽ cho người điều tra." Lục Miểu cũng từng trải qua sóng to gió lớn trong giới, lo lắng cô sẽ chịu ảnh hưởng, an ủi Nhan hoàn toàn lờ đi, nhưng có cuộc gọi khác tới, nên ngắt máy với Lục Miểu, người gọi là Tạ Phong Trần. "Gọi điện thoại sớm như vậy làm gì?" Lâm Nhan thở dài, nhìn thời gian đã hơn bảy giờ, ngày thường vào lúc này cô đã chỉnh đốn xong xuôi xuống lầu rồi, nhưng hôm nay, cô vẫn còn đang chờ ăn dưa. "Nhớ em." Người đàn ông nói chuyện ngọt như mía lùi như không mất tiền mua vậy, giọng anh khàn khàn, cũng không rõ là vừa tỉnh ngủ hay là căn bản không ngủ. "Ồ! Vậy anh nhớ tiếp đi! Vất vả cho anh rồi." Lâm Nhan cười nói."Không vất vả, nhớ đến em thì trong lòng đều là ngọt hết." Người đàn ông há miệng một cái là nói lời âu yếm, dừng một chút, lại mở miệng, "Chuyện trên mạng em đừng lo lắng, giao cho anh, anh sẽ xử lý được."Lâm Nhan gật đầu, "Ừm, em không lo lắng.""Lâm Nhan." Người đàn ông trong điện thoại bỗng nhiên nghiêm túc gọi tên cô."Vâng?""Thật ra có một cách đơn giản nhất có thể khiến tất cả mọi người ngậm miệng lại!" Tạ Phong Trần nói."Cách gì?""Em cảm thấy công khai quan hệ của chúng ta thì sao?" Anh hỏi dò, kì thực anh không thích tên của Lâm Nhan chung chỗ với tên họ Hàn kia chút nào."Nhanh vậy sao? Nếu sau này chúng ta không ở bên nhau, vậy anh cũng sẽ thành đề tài trà dư tửu hậu cho mọi người đó." Lâm Nhan kinh ngạc, không phải cô không nghĩ đến vấn đề này, nhưng nghĩ đến bản thân mình và Tạ Phong Trần công khai thân phận thì tương đối phản cảm, cô cũng không chắc hai người có thể tiến xa, trong lòng không chắc, cũng chưa nghĩ sâu."Lâm Nhan, em không tin anh hay không tin bản thân em?" Tạ Phong Trần căng thẳng trong lòng, giọng nói lạnh nhạt hỏi cô."Đều có cả, không phải chúng mình mới ly hôn không được bao lâu sao?" Lâm Nhan mím môi, biết anh cụt hứng nhưng cô không thể làm gì khác, khi đưa ra bất cứ một quyết định nào cô đều hi vọng chính mình phải cẩn thận."Tốt nhất là em sớm thu lại những ý nghĩ không chắc đó đi, người mà anh nhận định, chính là cả đời." Tạ Phong Trần bá đạo đưa ra lời thề. "Nếu lúc trước anh không thích em, cũng sẽ không cưới em sao?" Lâm Nhan im lặng, ký ức như đã từng gặp tổng tài bá đạo này sao lại mãnh liệt như vậy."Em không muốn tiến tới với anh ư? Anh muốn công khai, anh muốn ở bên em quanh minh chính đại, muốn nắm tay thì nắm tay, muốn ôm thì ôm, nhớ em có thể tới thăm em bất cứ lúc nào, Lâm Nhan, anh cần một danh phận.""Tạ Phong Trần, một khi công khai chúng ta đều không còn đường lui nữa." Lâm Nhan không biết làm sao, người đàn ông này sao lại hồ đồ, cố chấp, không khéo léo vậy, cô vẫn nhẫn nại để khuyên nhủ anh."Anh không cần đường lui, anh chỉ cần em." Người đàn ông đưa ra lựa chọn chắc như đinh đóng cột, ngày nào Lâm Nhan chưa bằng lòng công khai, ngày đó anh cũng không thể yên tâm trói cô bên mình, anh mới có thể yên tâm. Hơn nữa người phụ nữ này chơi kiểu gì vậy, đã đồng ý ở bên anh rồi lại vẫn còn nghĩ đường lui. Anh nhất định phải rèn sắt lúc còn nóng, khiến cho cô muốn lui cũng không thể lui nữa. Không chỉ kinh ngạc, Lâm Nhan cũng có chút bất đắc dĩ. Người ta thường nói phụ nữ rơi vào bể tình thì IQ về âm, cô cảm thấy IQ của Tạ cẩu cũng xuống đáy rồi, khiến người ta đau đầu không thôi."Lâm Nhan, nếu em lo lắng, chúng ta có thể ký hợp đồng.""Hợp đồng gì?" Lâm Nhan nhíu mày, không hiểu sao anh lại có nhiều chuyện không đâu như vậy."Hợp đồng trước hôn nhân, nếu như sau này anh làm chuyện có lỗi với em, toàn bộ tài sản của công ty sẽ thuộc về em, được không?""Anh hào phóng như vậy không phải là sẽ thiệt thòi quá à?" Trong lòng cô mềm nhũn, cứ cảm thấy chỗ nào đó không thích hợp. "Không thiệt, chỉ cần em đồng ý, anh lập tức bảo luật sư chuẩn bị hợp đồng." Tạ Phong Trần phảng phất như thấy được hi vọng, lập tức nói cần có được cô, làm sao anh có thể chịu thiệt được. Luật sư?Lâm Nhan nhíu mày tập trung suy nghĩ một lát, mới ý thức được chuyện này có chút không đúng, "Không phải, chúng ta không phải đang nói tới scandal lần này sao? Làm sao lại nói đến hợp đồng trước hôn nhân rồi hả? Lúc nào em nói muốn kết hôn? Hình như em quên nói với anh, em ở bên anh nhưng không có ý định tái hôn đâu."A, thông suốt rồi, dụ dỗ thất bại!"Vì sao?" Tạ Phong Trần lập tức cảm thấy có một gáo nước lạnh giội cho lạnh thấu tim, anh nóng lòng chờ mong tái hôn với cô, kết quả cô lại nói không có ý định kết hôn lại anh được coi là gì?Anh làm thế nào đây?Một lần nữa anh hối hận quyết định ly hôn lúc trước, sớm biết bây giờ thế này, có chết anh cũng không ly hôn."Như bây giờ rất tốt, kết hôn chẳng có gì thú vị cả." Cô không vui nói, không muốn tiếp tục chuyện này nữa. Tạ Phong Trần cảm thấy như bị chém thêm một đao, lý do kết hôn chẳng có gì thú vị là vì hai năm trước anh cứ luôn lạnh nhạt với cô sao?Anh khổ sở không nói thành lời, cảm giác mình hoàn toàn tự bê đá đập chân mình, cô không có hứng thú với hôn nhân cũng là do thất bại của anh mà ra. "Thế chúng ta công khai trước được không? Như vậy thì chí ít sau này sẽ không còn ai bắt nạt em nữa." Tạ Phong Trần ôm tia hi vọng cuối cùng, dụ dỗ cô. "Em nghĩ đã. Cứ tạm thời như vậy đi! Em tắt máy nhé." Lâm Nhan nói xong thì cúp điện thoại luôn. Tạ Phong Trần tức giận với người ở đầu dây bên kia đến mức ngực nhói đau. Người phụ nữ này đúng là không có chút dịu dàng, quan tâm nào, vì sao anh cứ phải đâm đầu vào chỗ chết, nhất quyết phải thích cô chứ. Nick chính của Lâm Nhan trực tiếp đăng bài, Người Biết Chuyện kia lại càng phấn khích hơn, lập tức tag Lâm Nhan trả lời Tám giờ tối, không gặp không Nhan cười lạnh, ngược lại cô rất tò mò rốt cuộc là trong tay đối phương có dưa nay quay chương trình, cô không bị ảnh hưởng chút nào, ngay từ đầu khách mời trong tổ chương trình nhìn dáng vẻ ba người trong cuộc thờ ơ mà có chút lo lắng. Nhưng sau khi tuyên bố nhiệm vụ, lúc mấy người bọn họ bắt đầu tương tác qua lại hoàn toàn không thấy chút khác thường nào, mọi người cũng yên tâm, có điều mỗi khi ống kính có Lâm Nhan, bình luận dày đặc trên màn hình lại điên cuồng chửi cô, thậm chí sau đó gom cả tổ chương trình vào mắng, còn có người report tổ chương trình, khiến cho bọn họ cũng vào thế bí, cuối cùng đành phải giảm bớt cảnh quay của Lâm Nhan. Không có ống kính, Lâm Nhan vui vẻ, nhàn nghỉ ngơi, Cảnh Tuyết kéo cô qua một bên, lo lắng hỏi cô, "Em không sao chứ?"Lời editor Uất ức cho Tạ cẩu nhà chúng ta quá

sau khi ly hôn tạ thiếu vả mặt hằng ngày